Dương Đông Dòng Sông Không Bao Giơ Ngủ

[ad_1]

Dẫu rằng bạn và tôi chưa đi hết được mọi miền của Tổ quốc mình, nhưng cũng có thể biết được rằng, đất nước mình là đất nước của những dòng sông… Chưa ở đâu lại có nhiều sông nước – mà mỗi dòng sông đều có một vẻ đẹp riêng, một huyền thoại riêng, thậm chí là gắn liền với những chiến công lẫy lừng, với vận mệnh đất nước, với từng thời khắc thăng trầm, vui buồn của dân tộc như trên dải đất cong cong hình chữ S thân yêu này. Ví như sông Hồng, sông Mã, sông Bạch Đằng, Hiền Lương, Thạch Hãn, Ngàn Phố, Cửu Long v. v… Những dòng sông ấy chảy tràn qua tháng qua năm, đi vào thi ca nhạc hoạ và cứ mãi thao thức, cứ mãi hát lên những điều thiêng liêng thầm kín, nối tiếp nhau truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác như một bản trường ca nối dài bất tận của thời gian…

Rồi những đứa trẻ ấy sẽ lớn lên, có đứa gắn chặt đời mình với đồng đất quê hương, có đứa sẽ quay lưng khước từ, bỏ lại ruộng đồng, bỏ lại dòng sông sau lưng để dấn thân và khẳng định mình nơi những vùng đất mới… Sóng cứ chảy trôi trên những nhịp thời gian, âm vang muôn vàn cung bậc, thao thức, lắng nghe và hát lên bao chuyện vui buồn của làng của xóm sau luỹ tre xanh; chuyện của những người bỏ quê hương, đồng ruộng để hướng mình về phía đô thị phồn hoa…

Có lẽ chẳng phải vô cớ khi mà cả bạn và mình đều yêu thích giai điệu da diết từ một ca khúc của nhạc sĩ Đoàn Bổng với tên gọi “Khúc hát sông quê” – nghe để sống lại những khoảng khắc êm ấm một thời của bức tranh “cùng một bến sông con trâu đằm bến dưới, bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn” như trong lời hát ấy; để hoài niệm về những mùa sông đã đi qua, để biết có những mùa sông đã mất, những dòng sông đã ngừng chảy, bị san lấp đi bởi nhịp sống phố thị hóa tràn về biến làng thành nửa phố nửa quê …Em bước vào đời mang theo hình ảnh bình dị của ngôi nhà, cánh đồng, dòng sông mà với em đã trở nên quá đỗi thân thuộc, yêu thương và gắn bó… Bàn chân em rồi đây sẽ đi, đi hết nước non này, theo những cuộc hành trình, những ước mơ và khát vọng trong tim em…, và cũng để em có thể khẳng định lại một lần nữa rằng đất nước mình là đất nước của những dòng sông – những dòng sông không bao giờ ngủ…

Em hãy tìm trong hình ảnh của những dòng sông không bao giờ ngủ ấy sẽ thấy nắng, thấy gió, thấy những cuộc đời; và cũng đừng ngạc nhiên vì điều đó, bởi tự thủa ngàn xưa, sông luôn thức với lòng người…

[ad_2]

Viết một bình luận